Một số quy định chính về xuất khẩu đồ gỗ vào Mỹ

Một số quy định chính về xuất khẩu đồ gỗ vào Mỹ

Xuất khẩu đồ gỗ và lâm sản của Việt Nam có những bước phát triển vượt bậc trong những năm vừa qua. Theo số liệu của tổng cục hải quan, xuất khẩu gỗ và lâm sản Việt Nam năm 2018 đã đạt mốc 9.5 tỉ USD, đưa Việt Nam thành nước xuất khẩu gỗ đứng thứ 5 trên thế giới. Định hướng phát phát triển của ngành gỗ đang hướng đến mục tiêu xuất khẩu 25 tỉ USD vào năm 2025, tương ứng mới mức tăng trung bình hơn 20% mỗi năm.

Mỹ là thị trường có kim ngạch xuất khẩu lớn nhất của Việt Nam, chiếm hơn 40% tổng kim ngạch xuất khẩu của Việt Nam trong năm 2018 . Trong bối cảnh chiến tranh thương mại nổ ra, Mỹ đã áp mức thuế nhập khẩu 25% đối với hàng đồ gỗ nội thất từ Trung Quốc, từ đây mở ra thêm nhiều cơ hội cho doanh nghiệp Việt Nam.

Tuy nhiên, muốn thâm nhập được vào thị trường Mỹ, sản phẩm xuất khẩu bắt buộc phải tuân thủ theo nhiều qui định khác nghiêm ngặt và khá phức tạp. Đây là vấn đề khó khăn mà các doanh nghiệp xuất khẩu của Việt Nam gặp phải khi xuất khẩu sang Mỹ.

Bài viết sau hi vọng có thể chia sẽ một vài quy định chính liên quan đến các điều kiện để được nhập khẩu đồ gỗ vào Mỹ.

Một số cơ quan cấp Liên Bang Hoa Kỳ thực hiện quản lý đối với các quy định liên quan tới đồ gỗ.

Cơ QuanPhạm vi
Ủy Ban An Toàn Sản Phẩm cho Người Tiêu Dùng (CPSC)Tính dễ cháy của các đồ nội thất bọc đệm (đã được đề xuất); các lớp sơn phủ bề mặt có chứa chì; đồ đạc cho trẻ em
Cơ Quan Hải Quan Và Biên Phòng (CBP)Nước xuất xứ đối với hầu hết các sản phẩm nhập khẩu
Cơ Quan Bảo Vệ Môi Trường (EPA)Formaldehyde trong gỗ
Ủy Ban Thương Mại Liên Bang (FTC)Nhãn hàng
Bộ Nông Nghiệp Hoa Kỳ (USDA)Các tuyên bố sản phẩm hữu cơ  

Ủy Ban An Toàn Sản Phẩm Cho Người Tiêu Dùng (CPSC)

Đạo luật An Toàn Sản Phẩm Cho Người Tiêu Dùng (CPSA)

Tiêu Đề 15, Bộ Luật Pháp Điển Hoa Kỳ, Chương 47, Đoạn 2051-2089 Đạo Luật An Toàn Sản Phẩm Cho Người Tiêu Dùng, được trở thành Luật ngày 27 Tháng Mười Năm 1972, đã được thông qua để thành lập Ủy Ban An Toàn Sản Phẩm Cho Người Tiêu Dùng và xác định thẩm quyền của cơ quan này nhằm bảo vệ công chúng khỏi các nguy cơ thương vong vô lý liên quan tới các sản phẩm tiêu dùng; giúp người tiêu dùng đánh giá mức độ an toàn tương đối của các sản phẩm tiêu dùng, phát triển các tiêu chuẩn an toàn thống nhất cho các sản phẩm tiêu dùng; và thúc đẩy nghiên cứu và điều tra nguyên nhân và phòng ngừa tử vong, ốm bệnh và thương tật có liên quan tới sản phẩm.

Đạo luật năm 2008 về Cải Thiện An Toàn Sản Phẩm cho Người Tiêu Dùng (CPSIA)

Ngày 14 Tháng Tám năm 2008, Tổng Thống Mỹ đã ký ban hành Luật Công 110-314 (Đạo luật Cải Thiện An Toàn Sản Phẩm Tiêu Dùng năm 2008). Ngày 12 Tháng Tám, 2011, Tổng Thống Mỹ đã ký ban hành các điều chỉnh cho Đạo Luật, Công Luật 112–28, Ngày 12 Tháng Tám, 2011. Việc Đạo Luật này mang đến cho CPSC các công cụ pháp quy và thực thi luật quan trọng là một phần trong việc sửa đổi và nâng cao một số điều luật do CPSC chịu trách nhiệm quản lý, bao gồm cả Đạo Luật An Toàn Sản phẩm Cho Người Tiêu Dùng.

Chứng chỉ và thử nghiệm bắt buộc bởi bên thứ ba

Đoạn 102 của CPSIA yêu cầu mỗi nhà sản xuất hoặc nhập khẩu của tất cả các sản phẩm người tiêu dùng phải tuân thủ quy định về an toàn sản phẩm cho người tiêu dùng do CPSC thực thi phải đưa ra một chứng chỉ chung về tính phù hợp dựa trên việc thử nghiệm sản phẩm và tuyên bố rằng sản phẩm này tuân thủ với các tiêu chuẩn, quy định, hoặc lệnh cấm đang được áp dụng. Chứng chỉ này phải đi kèm với sản phẩm và sẽ được cung cấp cho nhà bán lẻ hoặc nhà phân phối. Đoạn 102 cũng yêu cầu các nhà sản xuất hay các nhà nhập khẩu các sản phẩm dành cho trẻ em (các sản phẩm được chủ yếu nhằm vào trẻ em 12 tuổi trở xuống) phải khẳng định rằng các sản phẩm tuân thủ mọi tiêu chuẩn liên quan về an toàn sản phẩm bằng cách đưa ra một chứng chỉ về sản phẩm dành cho trẻ em kèm theo các thử nghiệm do một phòng thí nghiệm của bên thứ ba được CPSC chấp thuận và được chứng nhận đạt chất lượng. CPSC cũng có các quy định liên quan tới các chứng chỉ tuân thủ; các quy định này có thể tìm thấy tại 16 CFR 1110.

Những đồ gỗ dành cho trẻ em

Ủy ban An Toàn Sản Phẩm Cho Người Tiêu Dùng (CPSC) đặt ra quy định về chì trong hàng tiêu dùng, đặc biệt là sản phẩm dành cho trẻ em. Đạo luật năm 2008 về Tăng Cường An Toàn Sản Phẩm Cho Người Tiêu Dùng (CPSIA) đã thiết lập giới hạn hàm lượng chì cho các sản phẩm dành cho trẻ em (với giới hạn đặt ra cho phần lớn các sản phẩm của trẻ em là 100 phần triệu (ppm)) và một giới hạn thấp hơn cho sơn và các lớp phủ bề mặt trên các đồ đạc và các sản phẩm dành cho trẻ em.

16 CFR 1303, Chì Trong Sơn Phủ Trên Một Số Loại Đồ Đạc (Đồ Đạc của Trẻ Em)

Ủy Ban An Toàn Sản Phẩm cho Người Tiêu Dùng tuyên bố rằng sơn và các vật liệu phủ bề mặt của hàng tiêu dùng có chứa chì hoặc các hợp chất chì và trong đó hàm lượng chì (tính là kim loại chì) vượt quá 0,009 phần trăm (90 ppm) của trọng lượng tổng hàm lượng các chất không bay hơi của sơn hoặc trọng lượng lớp sơn khô (sơn và các vật liệu phủ bề mặt tương tự này được gọi trong tài liệu này là “sơn có chì”) là các sản phẩm độc hại bị cấm theo Điều 8 và 9 của Đạo Luật An Toàn Sản PHẩm cho Người Tiêu Dùng (CPSA), 15 USC 2057 and 2058. (Lưu ý thêm Đoạn 101(f) của Đạo Luật năm 2008 về Tăng Cường An Toàn Sản Phẩm cho Người Tiêu Dùng (CPSIA), Công Luật 110-314; và các đồ đạc dành cho trẻ em sử dụng có mang dòng chữ “sơn có chì” đã bị tuyên bố là sản phẩm độc hại bị cấm theo Điều 2(g) của Đạo Luật Liên Bang về Các Chất Liệu Bị Cấm (FHSA)).

Sản phẩm sơn gỗ gốc nước Green HOÀN TOÀN KHÔNG CHỨA chì và các kim loại nặng (Sb, As, Ba, Cd, Cr, Hg, Se) theo danh mục ATSM F963-17, điều 4.3.5.1. Chứng nhận kiểm định bởi SGS.

Hải Quan Và Biên Phòng (CBP)

Nước Xuất Xứ: Dấu Trên Các Đồ Vật Nhập Khẩu và Trên Thùng đựng đồ

Tiêu Đề 19, Bộ Luật Hoa Kỳ, Chương 4, Đoạn 1304 Mọi sản phẩm được nhập khẩu vào Hoa Kỳ phải tuân thủ quy định Ghi Xuất Xứ 19 CFR 134. Quy định này bắt buộc mọi đồ vật có xuất xứ nước ngoài (hoặc thùng đựng đồ chứa đồ vật đó) được nhập khẩu vào Hoa Kỳ phải được ghi tại một nơi dễ thấy, dễ đọc, rõ ràng, và vĩnh viễn như bản chất của đồ vật đó (hoặc của thùng đựng đồ) cho phép, và theo một cách thức chỉ rõ cho người mua cuối cùng ở Hoa Kỳ biết được tên Tiếng Anh của nước xuất xứ của đồ vật đó vào thời điểm nhập khẩu.

Thuật ngữ và phương pháp ghi xuất xứ đối với hàng nhập khẩu vào Hoa Kỳ

Cơ Quan Bảo Vệ Môi Trường (EPA)

Hàng Dệt Chống kháng sinh: Đạo Luật LIên Bang về Chất Diệt Trùng, Diệt Nấm Mốc Và Diệt Chuột (FIFRA)

Tiêu Đề 7, Bộ Luật Hoa Kỳ, Chương 6, Đoạn 136 Đạo luật này đặt ra quy định của liên bang về việc phân phối, bán và sử dụng các chất diệt côn trùng nhằm bảo vệ sức khỏe của con người và môi trường. Các sản phẩm diệt hoặc đẩy lùi vi trùng hoặc vi khuẩn được coi là thuốc diệt côn trùng, và phải đăng ký với EPA trước khi phân phối hoặc bán. EPA sẽ không cho đăng ký một loại thuốc diệt côn trùng nào trước khi loại thuốc này được kiểm nghiệm cho thấy nó không gây ra một nguy cơ không hợp lý nào khi được sử dụng đúng theo hướng dẫn. Điều này bao gồm cả các thuốc diệt côn trùng có trong vải sợi để mang lại tính chống kháng sinh vật hoặc diệt trùng khác.

Đạo Luật Kiểm Soát Các Chất Độc (TSCA)

Đạo Luật Kiểm Soát Các Chất Độc trong năm 1976 (15 USC 2601-2692) trao cho EPA thẩm quyền yêu cầu các bên hữu quan báo cáo, lưu giữ hồ sơ và kiểm nghiệm, và đặt ra các hạn chế liên quan tới các chất hóa học và/hoặc các hỗn hợp hóa chất. Một số chất liệu nhìn chung nằm ngoài phạm vi điều chỉnh của TSCA, bao gồm trong số đó có cả thức ăn, thuốc, hàng mỹ phẩm và thuốc diệt nấm mốc và chuột bọ.

EPA đã công bố một quy định mới quan trọng về việc sử dụng hexabromocycledodecane và 1,2,5,6,9,10-hexabromocyclododecane (HBCD) dùng làm chất chống cháy trong hàng dệt may tiêu dùng (ngoài việc dùng cho xe cơ giới). Quy định này, có hiệu lực từ Ngày 23 Tháng Mười Một năm 2015, sẽ thêm một đoạn vào 40 CFR 721 để buộc những ai có dự định sản xuất (gồm cả nhập khẩu) hoặc chế biến các hóa chất này cho mục đích sử dụng nêu trên phải thông báo cho EPA ít nhất 90 ngày trước khi bắt đầu hoạt động đó. Việc buộc phải thông báo này sẽ mang lại cho EPA cơ hội đánh giá việc sử dụng dự kiến đó, và nếu phù hợp, ngăn cấm hoặc giới hạn hoạt động này trước khi nó xảy ra. EPA cũng hoàn tất một SNUR cho hóa chất perfluoroalkyl carboxylate chuỗi dài (LCPFAC) được dùng làm một phần của thảm hoặc dùng để xử lý thảm.

Formaldehyde trong Ván Sợi Gỗ Ép Mật Độ Cao (HDFB)

Vào ngày 7 Tháng Bảy năm 2010, Tổng Thống ký ban hành Đạo Luật về Tiêu Chuẩn Formaldehyde cho Các Sản Phẩm Gỗ Composite. Sắc luật này [là văn kiện đã thêm Tiêu đề VI (hạn chế phát thải Formaldehyde) vào Đạo Luật Kiểm Soát Các Chất Độc (TSCA)], thiết lập các giới hạn cho phát thải formaldehyde từ các sản phẩm bằng gỗ composite: ván ép gỗ cứng, ván sợi gỗ mật độ trung bình, và ván gỗ dăm. Các tiêu chuẩn quốc gia về phát thải nêu trong Đạo Luật này cũng giống như các chuẩn mà trước đây Ban Nguồn Lực Không Khí California đã đặt ra cho các sản phẩm được bán, chào hàng, cung cấp, sử dụng hoặc chế tạo để bán ở California.

Ngày 10 Tháng Sáu năm 2013, EPA đề xuất hai quy định:

– Quy định thứ nhất sẽ thiết lập khuôn khổ cho chương trình cấp chứng chỉ bởi một bên thứ ba nhằm bảo đảm rằng các nhà sản xuất các ván gỗ composite phải tuân thủ các giới hạn phát thải formaldehyde đã được xác lập trong Tiêu Đề VI của TSCA. Quy định này được biết đến như là Quy Định Khung Cho Chương Trình Cấp Phép Bởi Bên Thứ Ba.

 – Đề xuất thứ hai sẽ thi hành các tiêu chuẩn về phát thải formaldehyde theo Tiêu Đề VI của TSCA và sẽ áp dụng cho gỗ ván ghép gỗ cứng, ván sợi gỗ ép mật độ trung bình, ván ép gỗ dăm và hàng thành phẩm có chứa các sản phẩm này và được bán, cung cấp, chào hàng, hoặc sản xuất (và cả nhập khẩu) trong nước Mỹ. Quy định này được gọi là Quy định về thực hiện.

Sản phẩm sơn gỗ gốc nước Green HOÀN TOÀN KHÔNG CHỨA các chất độc hại (DBP, BBP,DEHP, DINP, DCHP, DnHP, DIBP, DnPP) theo danh mục CPSIA section 108/ 16 CFR 1307 – Phthalates 8P. Chứng nhận kiểm định bởi SGS.

Ủy Ban Thương Mại Liên Bang (FTC)

Đạo Luật Ủy Ban Thương Mại Liên Bang (Đạo Luật FTC)

Bộ Luật Hoa Kỳ 15, Chương 2, Tiểu Chương 1, Đoạn 41-58 Đạo Luật FTC cấm đoán rộng rãi các hành vi hoặc các thực hành gian dối hoặc không công bằng trong thương mại hoặc có ảnh hưởng tới thương mại. Ủy Ban sẽ cho là lừa dối, nếu, bằng cách thêm vào hoặc bỏ đi thông tin, có phần chắc sẽ:

• Làm cho người tiêu dùng chệch hướng không thể hành động hợp lý trong hoàn cảnh của họ, và

• Ảnh hưởng đến việc chọn lựa hoặc hành vi của người tiêu dùng, do đó dẫn đến bị thương tật.

Đạo luật FTC cho phép FTC thông qua một số Đạo Luật và Quy Định nhằm cấm hành vi hoặc các cách làm không công bằng hoặc lừa dối.

Các Tuyên Bố Về Tiếp Thị Liên Quan Đến Môi Trường

16 CFR 260, hướng dẫn cho việc sử dụng các tuyên bố tiếp thị liên quan đến môi trường,

Các hướng dẫn này áp dụng cho các tuyên bố về thị trường trong nhãn hàng, quảng cáo, tài liệu xúc tiến thương mại và mọi hình thức tiếp thị khác, theo cách thức khẳng định trực tiếp hay bằng cách gây ấn tượng, bằng ngôn từ, biểu tượng, biểu chương, thương hiệu, mô tả, tên hiệu sản phẩm, hoặc bằng các biện pháp khác, bao gồm việc tiếp thị thông qua các biện pháp điện tử hay kỹ thuật số, như internet hoặc email. Hướng dẫn này áp dụng cho mọi tuyên bố về các đặc tính môi trường của sản phẩm, gói hàng, hoặc dịch vụ đi kèm với việc bán hàng, chào hàng, hoặc tiếp thị sản phẩm đó, gói hàng hoặc dịch vụ cho cá nhân, gia đình hoặc hộ gia đình sử dụng, hoặc được dùng cho các doanh nghiệp, cơ quan hoặc sản xuất công nghiệp.

Các tuyên bố về môi trường: Tóm Tắt Hướng Dẫn Về Môi Trường Xanh Sạch

Bộ Nông Nghiệp Hoa Kỳ (USDA)

Sợi hữu Cơ: Đạo Luật Sản Xuất Thực Phẩm Hữu Cơ (OFPA) năm 1990

Điều 7, Bộ Luật Hoa Kỳ, Chương 94, Chứng Chỉ Sản Xuất Hàng Hữu cơ, Đoạn 6501-6523

USDA đặt ra quy định cho thuật ngữ hữu cơ khi sử dụng cho các sản phẩm nông nghiệp thông qua Quy ĐỊnh Chương Trình Hữu Cơ Quốc Gia (NOP), 7 CFR Part 205. Các loại sợi nguyên liệu trong tự nhiên như sợi bông, len, và lanh là các sản phẩm nông nghiệp và nằm trong các tiêu chuẩn của sản xuất chăn nuôi và trồng trọt NOP. Bất cứ sản phẩm vải dệt nào được sản xuất tuân thủ đầy đủ các quy định NOP, bao gồm cả việc được cấp chứng chỉ bởi một bên thứ ba được chấp thuận, sẽ được phép dán nhãn sản phẩm hữu được NOP chứng nhận và được mang con dấu hữu cơ của USDA.

Đạo Luật Lacey được thông qua nhằm ngăn chặn việc mua bán gỗ từ việc cưa chặt cây trộm và ngăn ngừa việc mua bán các sản phẩm gỗ làm từ các cây gỗ bị cưa chặt trộm. Việc nhập khẩu một số loại cây và sản phẩm từ cây mà không khai báo nhập khẩu là bất hợp pháp. Hàng nhập khẩu từ tất cả các nước đều phải chịu sự điều chỉnh của các điều khoản của Đạo Luật Lacey. Điều này bao gồm cả các nguyên liệu được nhập khẩu song nguồn gốc xuất xứ lại từ Mỹ.

Việc đảm bảo sản phẩm an toàn khi sử dụng được quy định rất khắt khe, sản phẩm không đáp ứng được yêu cầu sẽ bị từ chối nhập khẩu ngay tại cảng, không được tái xuất mà phải bị hủy bỏ. Mọi chi phí cho việc tiêu hủy ( bao gồm nhân công, vận chuyển, kho bãi..) sẽ được tính cho ngươi sở hữu hàng hóa đó . Nếu không trả những khoản phí này, họ se bị ghi nợ và sẽ không được phép nhập khẩu trong trương lai cho tới khi thanh toán hết những khoản này.

Mức hình phạt rất cao, CPSIA gia tăng mức phạt dân sự lên đến 100.000 USD cho 1 lận vi phạm và lên tới 15.000.000 USD cho gộp chung nhiều lần vi phạm.

Lời kết

Để vượt qua được những quy định này ngành gỗ xuấ khẩu của chúng ta phải trải qua cuộc cách mạng lâu dài cả trong khâu thu mua nguyên liệu, chế biến cũng như phân phối. Điều đó làm gia tăng khả năng sản xuất, nâng cao năng lực cạnh tranh của các sản phẩm gỗ theo hướng dần thích ứng với những thị trường khó tính, chất lượng cao. Các quy định, cuối cùng cũng để bảo đảm an toàn sức khỏe cho người sử dụng cuối cùng, người công nhân tham gia các công đoạn chế tạo sản phẩm từ lúc bắt đầu đến lúc hoàn thiện sản phẩm. Các chứng chỉ rừng đảm bảo gỗ được lấy từ các nguồn hợp pháp, hạn chế việc phá rừng trái phép. Các quy định về sản xuất, phân phối trong nước cũng ngày càng được hoàn thiện, gần hơn đến các tiêu chuẩn của Mỹ và Châu Âu.

Sản phẩm sơn gỗ gốc nước Green, an toàn không độc hại, thân thiện với môi trường là chìa khóa để các doanh nghiệp chế biến đồ gỗ mở rộng thị phần xuất khẩu.

Ảnh hưởng của VOCs đối với sức khỏe

Ảnh hưởng của VOCs đối với sức khỏe

VOCs là gì?

VOCs là viết tắt của cụm từ Volatile Organic Compounds – là hợp chất hữu cơ dễ bay hơi gồm một nhóm các hóa chất gốc carbon được phát tán ra dưới dạng khí từ các chất rắng hoặc lỏng nhất định ở nhiệt độ môi trường.

                       VOCs (Hợp chất hữu cơ dễ bay hơi)

VOCs được sử dụng rộng rãi làm thành phần trong các sản phẩm gia dụng. Sơn, vecni và sáp đều chứa dung môi hữu cơ, cũng như nhiều sản phẩm làm sạch, khử trùng, mỹ phẩm, tẩy dầu mỡ khác. Tuy nhiên, cụm từ VOC thường dùng để nói đến hỗn hợp các chất hữu cơ độc hại bay trong không khí xuất phát từ  các sản phẩm như  các dung môi toluen, xylene và dung môi xăng thơm lacquer (lacquer thinner). Trong quá trình liên kết để tạo thành lớp sơn, VOCs thải ra từ sơn là tổng các hợp chất hữu cơ bay hơi thoát ra từ quá trình sơn, ngoại trừ sơn nước.VOCs được đo bằng đơn vị Gram/Lit.

VOCs nguy hại đến sực khỏe như thế nào

Nhiều kết quả nghiên cứu trên thế giới đã chứng minh rằng VOC gây hại đến sức khỏe con người ngay cả khi tiếp xúc trong thời gian ngắn. Những ảnh hưởng sức khỏe có thể bao gồm:

               Ảnh hưởng của VOCs đến sức khỏe con người

Cũng như các chất gây ô nhiễm khác, mức độ và tính chất của ảnh hưởng sức khỏe sẽ phụ thuộc vào nhiều yếu tố bao gồm mức độ phơi nhiễm và thời gian tiếp xúc.

Lựa chọn một loại sơn an toàn

Tại Việt Nam hiện nay, nhiều loại sơn có tác hại xấu đến sức khỏe và môi trường sống vẫn đang được sử dụng. Những loại sơn có hàm lượng VOC cao như sơn dầu, sơn Polyurethane (PU), sơn Nitro Cellulose (NC).

Các quy định về môi trường ngày càng ngặt nghèo đã thục đẩy các nhà sản sản sơn sang chế ra những loai sơn an toàn, thân thiện với môi trường.

Sơn Gỗ Gốc Nước Green, không độc hai (kiểm định SGS)

Sản phẩm sơn gỗ gốc nước Green là kết quả của sự hợp tác giữa công ty Cổ Phần Lê Việt và công ty Bright Pearl (UK), với mong muốn mang đển một loại sơn chất lượng cao, an toàn cho sức khỏe, đáp ứng được các tiêu chuẩn nghiêm ngặt về môi trường của Hoa Kỳ và Châu Âu.

Sản phẩm sơn gỗ gốc nước Green, sản xuất và phân phối bởi:

CÔNG TY TNHH SƠN GỖ GỐC NƯỚC GREEN
KCN Xuyên Á, Ấp Tràm Lạc, Xã Mỹ Hạnh Bắc, Huyện Đức Hoà, Long An
Email : lienhe@songogocnuoc.vn
Website : www.songogocnuoc.vn
Facebook : www.facebook.com/SonGoGocNuocGreen
Hotline/Zalo: 0986 689 946

“Bán” sức khỏe thu tiền triệu mỗi ngày từ nghề… phun sơn

“Bán” sức khỏe thu tiền triệu mỗi ngày từ nghề… phun sơn

Thứ Hai, 28/12/2015 07:08 GMT+7(PLO) – 15, 20, thậm chí là 30 triệu đồng là mức thu nhập hàng tháng của những người thợ làm nghề phun sơn. Với mức lương này, chỉ sau vài năm, họ có thể xây nhà tầng, mua xe ga, mua đất. Nhưng sự lao lực cộng với việc phải làm việc trong môi trường ô nhiễm khiến sức khỏe của họ bị đe dọa nghiêm trọng.

Nghề phun sơn cho thu nhập cao nhưng ảnh hưởng không nhỏ tới sức khỏe

Nghề bạc triệu… 
Những tháng cuối năm, các xưởng làm đồ gỗ thủ công mĩ nghệ tại xã Vân Hà, huyện Đông Anh, Hà Nội dường như càng thêm tất bật. Trong xưởng, công nhân làm việc hối hả. Ngoài đường, các xe ô tô chở gỗ qua lại nhộn nhịp. Cùng với xưởng mộc, các xưởng phun sơn cũng hoạt động hết công suất. Theo chân một người phụ trách môi trường làng nghề của xã, phóng viên có mặt tại xưởng sản xuất của ông Nguyệt Việt Hải (SN 1964, thôn Thiết Úng, xã Vân Hà, huyện Đông Anh, Hà Nội). Đây là một xưởng chỉ chuyên về phun sơn, mới thành lập được bốn năm nay. Cùng với xưởng của ông Hải, tính riêng trong thôn Thiết Úng còn có 5 đến 6 xưởng chuyên phun sơn khác nữa. Xưởng của ông Hải được ngăn thành hai căn phòng nhỏ. Căn phòng phía ngoài bày la liệt những bức tượng nhỏ, tượng to vừa được phun sơn hoặc đang đợi để phun. Căn phòng nhỏ phía trong là nơi dành cho thợ phun làm việc. Mới đặt chân đến cửa, đã ngửi thấy nồng nặc mùi xăng lẫn với mùi hóa chất của sơn. Tưởng là khách đến lấy hàng, những người thợ của ông Hải khuyên chúng tôi nên ra ngoài, đợi phun xong hãy vào vì mùi sơn không tốt cho sức khỏe. Ở xưởng của ông Hải, những người thợ phun đều được trả lương theo công nhật với mức 500 ngàn đồng/người/ngày, chưa trừ tiền ăn. Những người thợ này đều đã có kinh nghiệm phun sơn lâu năm, đến từ nhiều tỉnh, thành khác nhau. Anh Cao Văn Mai (41 tuổi, quê Nông Cống, Thanh Hóa), thợ phun trong xưởng của ông Hải thật thà cho biết: “Mức lương này chưa là gì so với nhiều thợ phun khác”.Thật vậy, tại thôn Bồng Lai (xã Hồng Hà, huyện Đan Phượng, Hà Nội) vài năm trở lại đây, những căn nhà tầng khang trang bắt đầu mọc lên như nấm. Thôn nằm giáp với hai xã Liên Hồng, Liên Hà, là những xã có nghề mộc truyền thống nên thanh niên làng Bồng đến đó làm việc rất nhiều. Ban đầu là làm mộc, sau một số người thấy nghề mộc thu nhập không cao bằng nghề phun sơn nên chuyển sang đi làm phun sơn.  Anh Trần Kim Dung (SN 1980), một thợ phun có thâm niên 20 năm trong nghề ở làng Bồng chia sẻ: “Nghề phun sơn này làm nhiều thì thu nhập nhiều, làm ít thu nhập ít. Họ làm theo diện khoán sản phẩm chứ không phải theo ngày công như một số nơi. Với hình thức làm khoán, thu nhập hàng tháng được 20 đến 30 triệu đồng là bình thường, có người làm nhanh còn được 40 triệu một tháng. Như trường hợp của Cường và Dương ở xóm Nam, mới làm nghề được mấy năm mà họ đã xây được căn nhà ba, bốn tầng rất khang trang”.

Trả giá bằng sức khỏe

Để có được thu nhập “khủng”, người thợ này phải làm quần quật suốt từ sáng sớm cho đến 10 giờ, 12 giờ đêm. Sự lao lực cộng với việc phải làm việc trong môi trường ô nhiễm khiến sức khỏe của họ bị đe dọa nghiêm trọng. Thế nhưng, trong xưởng phun sơn của ông Hải, những chiếc mặt nạ khí bỏ không treo lủng lẳng trên tường trong khi những người thợ lại dùng một chiếc khẩu trang mỏng dính để cản hóa chất xâm nhập, không đeo găng tay, không mặc áo bảo hộ… Họ không ngần ngại cho biết: “Khi nào mình bắn (phun) cái lớn thì mới dùng đồ bảo hộ, cái nhỏ thì thôi, mất công tháo ra tháo vào mất việc lắm. Cũng một phần do lười nên không đeo”. Cũng vì do “lười nên không đeo” nên anh Nguyễn Văn Tuấn (30 tuổi, quê huyện Tĩnh Gia, Thanh Hóa) luôn cảm thấy khó thở và hay ho, nhiều khi ho đến tức thở. Anh Cao Văn Mai cũng bắt đầu lo lắng, nghi ngờ mình viêm xoang…Cán bộ môi trường xã Vân Hà cho biết: “Để đảm bảo sức khỏe cho người lao động và cả những hộ dân sống xung quanh, chủ các xưởng phun sơn cũng phải trang bị đầy đủ máy móc, quạt hút, quạt thông gió, bể hút… để tránh các mùi hóa chất độc hại từ sơn bị khuếch tán sang xung quanh. Thế nhưng, những cơ sở được trang bị đầy đủ và đạt được tiêu chí an toàn như xưởng của ông Hải không nhiều. Rất nhiều các hộ nhỏ lẻ vẫn mang ra phun trước cửa nhà, gây ảnh hưởng đến các gia đình khác, nhất là những nhà có người già và trẻ em”.Theo các chuyên gia, khi hành nghề, người thợ phải mang dụng cụ bảo hộ đúng quy cách: khẩu trang, kính bảo vệ mắt, quần áo lao động, đứng ở nơi đầu ngọn gió, tạo sự thông thoáng cho khu vực làm việc và khám sức khỏe định kỳ.
Nhưng có mấy người thợ phun sơn đã biết và thực hiện được điều này. Vì mưu sinh họ vẫn đang ngày ngày bán sức khỏe để mua lại sự đổi thay cuộc đời.

Theo chia sẻ của chuyên gia y tế, trong sơn có nhiều hóa chất đặc biệt rất có hại cho đường hô hấp, nhất là khi hít vào sâu trong các tiểu phế quản, phế nang như các chất polyme, nhựa alkyd, nhựa vinly, nhựa PU, xylene, methanol, Ethyl Acetate, Butyl Cellosove, các chất Fe, Cr, Zn, các loại Oxyt… Khi phun, các hạt sơn bay trong không khí, nếu hít phải các hạt sơn có kích thước lớn sẽ bị giữ lại ở mũi, các hạt sơn vô cùng nhỏ bé sẽ bị cuốn sâu vào trong phế quản, tiểu phế quản. 

Chúng kích thích các phế quản, tiểu phế quản gây co thắt, phản ứng viêm, tăng tiết đàm nhớt. Chúng khuếch tán, thâm nhập vào phế nang, làm tổn thương phế nang, sự trao đổi khí bị cản trở nên gây ho, gây khó thở. Nếu để kéo dài sẽ gây viêm phế quản, viêm phổi… 

Nhiều hộ dân TP.HCM phải hít sơn PU độc hại nhiều năm liền

VTV.vn – Nhiều hộ dân trên đường Nguyễn Kiệm, quận Gò Vấp, TP.HCM đã phải hít những loại hóa chất công nghiệp độc hại của sơn gỗ PU trong nhiều năm liền.

Trên một đoạn ngắn đường Nguyễn Kiệm tiếp giáp vòng xoay Phạm Văn Đồng, có tới 8 cửa hàng đồ gỗ. Các cửa hàng này mang đồ ngay ra vỉa hè để thổi bụi và xịt sơn PU đánh bóng gỗ.

Bụi lẫn sơn PU như sương mù bay ra cả một đoạn đường. Các hộ dân ở gần đó phải “lãnh đủ” dù đã làm mọi cách để che chắn. Không chỉ cư dân, khách lưu thông qua đoạn đường này cũng bị sơn PU bay thẳng vào người.

Ngộp thở vì bụi, mùi sơn từ các xưởng mộc trên đường La Thành

VTV.vn – Đường La Thành vốn có lưu lượng người tham gia giao thông lớn, dân cư đông đúc, nhưng cũng tại đây, các xưởng mộc ngang nhiên xả bụi, phát tán mùi sơn gây ô nhiễm.

Thời gian qua, vấn đề ô nhiễm môi trường ở Thủ đô đang khiến dư luận đặc biệt quan tâm. Tình trạng khói bụi, ô nhiễm không khí ở Hà Nội đã ở mức báo động.

Theo số liệu của Trung tâm quan trắc môi trường (Tổng cục Môi trường), giá trị bụi MP10 và PM2,5 tăng cao tại một số thời điểm. PM10 và PM2,5 là bụi có đường kính động học lần lượt là ≤10µm (micrômét) và ≤2,5µm, có khả năng đi sâu vào phế nang phổi, ảnh hưởng đến hệ hô hấp. Nguyên nhân chủ yếu gây ô nhiễm bụi cao là các hoạt động giao thông, hoặc từ các hoạt động sản xuất công nghiệp xung quanh.

Trên địa bàn Hà Nội, một trong những tuyến phố có lưu lượng, mật độ phương tiện giao thông cao nhất Thủ đô là đường La Thành. Không chỉ giờ cao điểm, nhiều thời điểm khác trong ngày, đường La Thành thường xuyên xảy ra ùn tắc. Nhiều người dân sinh sống dọc hai bên đường thường xuyên phải sống chung với tình trạng ô nhiễm không khí do khói bụi từ các loại phương tiện ô tô, xe máy, xe chở vật liệu xây dựng, sắt thép… di chuyển qua.

 Mật độ giao thông đông đúc, lưu lượng phương tiện qua lại tuyến đường La Thành rất lớn, không chỉ giờ cao điểm. Nhiều người dân lưu thông qua thường phải đeo khẩu trang, kính mắt chống bụi.

Mật độ giao thông đông đúc, lưu lượng phương tiện qua lại tuyến đường La Thành rất lớn, không chỉ giờ cao điểm. Nhiều người dân lưu thông qua thường phải đeo khẩu trang, kính mắt chống bụi.

Chị Trần Hoàng Oanh, sinh viên trường Đại học Văn hóa Hà Nội trang bị kính mắt, khẩu trang đứng chờ ở điểm xe bus trên đường La Thành cho biết: “Tôi thường bắt xe bus về nhà hàng ngày nhưng chờ xe bus khá lâu do tắc đường. Không những vậy, xe máy, ô tô đi qua cảm thấy rất khó thở, ngột ngạt, ồn ào. Nhiều xe đi cả lên vỉa hè, xả khói khiến người đi bộ và người chờ xe bus như tôi thấy rất mệt mỏi mỗi khi đứng ở đây”.

Không chỉ khói bụi từ các phương tiện lưu thông trên đường, khu vực đoạn từ Hào Nam đến Đại học Văn hóa, đoạn gần ngã tư Giảng Võ – Láng Hạ, đoạn từ dốc Thành Công đến ngã tư Nguyễn Chí Thành hay đoạn gần ngã tư Voi Phục – Cầu Giấy, nhiều xưởng mộc mọc lên công nhiên xả bụi. mùn cưa và phun sơn đồ gỗ, sắt thép gây ô nhiễm môi trường. Đáng nói, tình hình này diễn ra trong nhiều năm qua nhưng các cơ quan chức năng vẫn chưa có biện pháp xử lý triệt để tình trạng này.

 Các xưởng đồ mộc mọc lên, vô tư xả bụi, phát tán mùi sơn ra môi trường.

Các xưởng đồ mộc mọc lên, vô tư xả bụi, phát tán mùi sơn ra môi trường.

 Nhiều cơ sở sản xuất, chế biến đồ gỗ còn lần chiếm lòng đường vỉa hè. Người lao động cũng không được trang bị đầy đủ bảo hộ lao động.

Nhiều cơ sở sản xuất, chế biến đồ gỗ còn lần chiếm lòng đường vỉa hè. Người lao động cũng không được trang bị đầy đủ bảo hộ lao động.

Anh Nguyễn Văn Duy, một người dân sinh sống trên đường La Thành bức xúc: “Bụi bay mù mịt khi các máy cắt, máy bào hoạt động ở các xưởng mộc. Rồi họ phun sơn, mùi sơn nồng nặc khiến ai đi qua đây cũng phải che miệng, dụi mắt. Đáng ngại là người già, trẻ nhỏ thường xuyên hít phải bụi từ mùn cưa, mùi sơn độc hại. Chúng tôi nhiều lần khiếu nại tới cơ quan chức năng nhưng đâu vẫn hoàn đấy”.

Bụi mùn cưa, bụi do hoạt động phun sơn có thể gây ra các bệnh về phổi. Bệnh này có thể gây những biến chứng thành lao, suy phổi mãn tính. Bụi còn gây những tổn thương cho da, gây chấn thương mắt và gây bệnh ở đường tiêu hoá… Dẫu biết những nguy hại trên nhưng do nhu cầu đi lại và sinh hoạt, những người tham gia giao thông qua những đoạn đường này, cũng như những người dân sinh sống nơi đây vẫn phải hứng chịu từng ngày suốt nhiều năm qua.

Tình trạng ô nhiễm ngày càng trầm trọng khi nhiều xưởng mộc, cơ sở gia công sắt thép vẫn mọc lên tự phát, dù không được cơ quan chức năng cấp phép. Trong khi nhiều xưởng mộc đã ý thức được tình trạng ô nhiễm không khí do mình gây ra và có những biện pháp giảm thiểu ô nhiễm, dù là thô sơ, như sử dụng quạt thông gió, hút bụi vào bao tải qua ống dẫn, phun sương hay căng bạt… nhiều xưởng mộc vẫn tự ý xả bụi, phun sơn, xả thải ra đường. Thậm chí, nhiều xưởng sản xuất không đảm bảo an toàn lao động cho người lao động, nguy cơ cháy, nổ đối với những mặt hàng này là rất cao trong khi biện pháp phòng cháy chữa cháy lại khá thô sơ và ý thức kém của chủ xưởng sản xuất.

 Nhiều cơ sở cchưa chú trọng tới vấn đề an toàn cháy nổ.

Nhiều cơ sở cchưa chú trọng tới vấn đề an toàn cháy nổ.

Trên thực tế, nhiều vụ hỏa hoạn đã xảy ra từ những cơ sở sản xuất dễ bắt lửa như như trên. Mới đây nhất, vào rạng sáng 3/8 vừa qua, xưởng gỗ nằm tại số nhà 1060 đường La Thành, Hà Nội đột nhiên phát hỏa. Tuy không gây thiệt hại về người song hỏa hoạn đã thiêu rụi toàn bộ diện tích khoảng 60m2 của xưởng gỗ này và lan sang một phần diện tích của hai ngôi nhà kề bên, gây hoang mang, lo lắng cho người dân xung quanh.

Tại nút “cổ chai” La Thành, không kể ngày nghỉ hay ngày thường, giờ cao điểm hay không, tình trạng tắc nghẽn, khói bụi từ các phương tiện giao thông xả ra cùng với làn bụi li ti từ các xưởng mộc, mùi sơn công nghiệp từ hoạt động gia công sắt thép, sản xuất đồ gỗ khiến những ai qua đây đều cảm thấy ngộp thở. Trong khi tình trạng tắc nghẽn và khói bụi có thể sẽ giảm bớt sau khi tuyến đường mới nối dài Xã Đàn sắp được thi công và đưa vào hoạt động, tình trạng các xưởng sản xuất tư nhân vô tư gây ô nhiễm môi trường vẫn chưa có hướng xử lý.

Điều 37 Luật Bảo vệ môi trường quy định rõ các cơ sở sản xuất phải có biện pháp giảm thiểu và xử lý bụi, khí thải đạt tiêu chuẩn trước khi thải ra môi trường; bảo đảm không để rò rỉ, phát tán khí thải, hơi, khí độc hại ra môi trường; hạn chế tiếng ồn, phát sáng, phát nhiệt gây ảnh hưởng xấu đối với môi trường xung quanh và người lao động…

Riêng đối với cơ sở sản xuất có chất dễ cháy, dễ gây nổ; phát tán mùi ảnh hưởng xấu tới sức khoẻ con người; gây ô nhiễm nghiêm trọng các nguồn nước, gây tiếng ồn, phát tán bụi, khí thải quá tiêu chuẩn cho phép…thì không được đặt trong khu dân cư hoặc phải có khoảng cách an toàn về môi trường đối với khu dân cư. Đối với các xưởng mộc phải cách xa khu dân cư 100m tính mốc từ nguồn phát thải trong nhà, xưởng sản xuất…

Công Thanh-Thứ tư, ngày 17/08/2016 11:06 GMT+7